Kết quả tìm kiếm cho "bánh hoa mai nhân khóm"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 79
Tại phường Long Xuyên (tỉnh An Giang), nhiều năm qua, từ tinh thần “vì dân, gần dân, sát dân”, các chi bộ, ban khóm đã triển khai những mô hình an sinh xã hội giàu tính nhân văn, chăm lo trực tiếp cho người dân lao động có hoàn cảnh khó khăn. Nổi bật là “Gian hàng 2.000 đồng” ở khóm Bình Long 4 và “Tủ bánh mì và giọt nước yêu thương” tại khóm Bình Long 1. Đó là những việc làm nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn, đang từng ngày lan tỏa giá trị tốt đẹp trong cộng đồng.
Chuyển từ bán thô sang chế biến sâu, xây dựng thương hiệu và mở rộng thị trường đang giúp nhiều nông hộ An Giang nâng giá trị nông sản, tạo sinh kế ổn định hơn.
Phố lên đèn, nhiều mái nhà dần khép cửa nghỉ ngơi, đâu đó vẫn có những phận người tất bật mưu sinh. Từ những chuyến xe đêm đến phiên chợ rạng sáng, họ âm thầm đổi đêm dài lấy kế sinh nhai.
Có những người cha sống cả đời như cây lúa ngoài đồng. Không nói nhiều. Không biết kể chuyện hay. Chỉ cúi mặt xuống đất mà sống, mà thương con bằng đôi tay chai sần và những giọt mồ hôi mặn chát. Tía tôi là người như vậy.
Các tin tức đáng chú ý: Việt Nam xác lập 10 nhóm công nghệ chiến lược tạo động lực tăng trưởng mới; Hội Thủy sản Việt Nam phản đối lệnh cấm đánh bắt cá đơn phương của Trung Quốc; Kỳ thi tốt nghiệp THPT 2026: Môn Lịch sử dẫn đầu số lượng thí sinh đăng ký tự chọn; Sức khỏe bé trai bị bạo hành tại TP. Hồ Chí Minh đang hồi phục tốt...
Từ nguồn nguyên liệu dồi dào là những trái khóm tươi ngon nổi tiếng tại vùng trồng khóm Bình An, Vĩnh Tuy, Gò Quao…, người dân địa phương tạo thành sản phẩm nước màu, đưa sản phẩm quê hương vươn xa thị trường.
Phụ nữ ở cơ sở đang thích ứng chuyển đổi số. Từ việc bán hàng trực tuyến, quảng bá đặc sản địa phương đến mở rộng thị trường qua mạng xã hội, nhiều phụ nữ đã mạnh dạn đổi mới cách làm, góp phần nâng cao thu nhập và phát triển kinh tế gia đình.
Trong dòng người hối hả, vẫn có những bóng dáng tất tả mưu sinh những ngày đầu năm mới. Với họ, mùa xuân dù ngắn nhưng cũng trọn vẹn trong những ngày Tết.
Cả năm bận rộn, phải đến những ngày giáp Tết tôi mới thu xếp được chuyến về thăm má. Căn nhà cũ vẫn vậy, thấp thoáng mùi khói bếp, mùi nắng hong ngoài hiên, mùi Tết chộn rộn từ những điều quen thuộc đến mức chỉ cần bước qua cửa là thấy lòng mình dịu xuống.
Tết ở Nậm Nghẹp (xã Ngọc Chiến, tỉnh Sơn La) trên sườn núi Tà Chì Nhù bắt đầu bằng cảm giác đủ đầy, no ấm. Mùa vụ đã xong, ngô treo kín gác bếp, những bó lanh được phơi từ tháng chín, tháng mười chỉ chờ tay người dệt vải…
Giữa TP. Hồ Chí Minh vẫn tồn tại xóm chợ nổi miền Tây mưu sinh trên ghe suốt hàng chục năm. Cận tết, có người bỏ ghe, có người lái xuyên đêm về quê khi giao thừa đã qua.
Dưới tán mai trước sân, người ta hay thấy thời gian trôi chậm lại. Không phải vì gió ngừng thổi hay nắng bớt gắt, mà bởi mỗi độ chạp về, nhìn lên những nhánh mai vừa “bung lụa”, nhú ra mấy hột nụ xanh xanh, nhỏ thôi, mà đầy lời hứa, lòng lại dội lên những lớp ký ức cũ. Nhớ những cái Tết đã qua, nhớ người từng ngồi dưới bóng cây này.